Địa chỉ: Châu Đức - Vũng Tàu
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Dành tình cảm tôn kính nhất gửi tới thầy cô trong ngày Nhà giáo Việt Nam. Trường MN Ánh Dương Huyện Châu Đức xin chúc Qúy Thầy Cô giáo công tác tốt, mạnh khỏe và luôn vui vẻ.

BÀI VIẾT CẢM NHẬN VỀ NGÀY 20/11

* BÀI VIẾT CẢM NHẬN CỦA TỔ MẦM

“Nếu được lựa chọn tôi vẫn sẽ chọn nghề giáo viên

Nếu được quyền yêu, tôi yêu nhất nghề giáo viên mầm non

Ôi đôi mắt sáng long lanh thật ngây thơ

Đôi mắt ấy theo tôi hằng đêm thâu, bao mệt nhoài tan biến”


         Mỗi khi giai điệu bài hát này vang lên, hình ảnh những đứa trẻ ríu rít ở trường mầm non lại làm tôi nhớ đến quay quắt. Đã bao lâu rồi cô trò chúng tôi chưa được gặp nhau, chưa được nghe những tiếng í ới gọi cô ơi. Đợi chờ bao lâu nữa ngày đoàn tụ của cô trò trường mầm non Ánh Dương cũng như thầy trò các trường học trên cả nước mới được tương phùng, được quây quần cùng nhau trong những giờ học, giờ chơi

 

Tháng 11 yêu thương lại về trong không khí hân hoan của cả nước hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, ngày mà cả xã hội với tấm lòng trân trọng tôn vinh công lao cao cả đối với nhà giáo. Tháng 11 về đem theo những ký ức tươi đẹp về ngày cắp sách đến trường, nhớ những trò tinh nghịch “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”, nhớ những hình ảnh của những thầy cô giáo cũ đầy nhiệt huyết, những người thầy đưa những chuyến đò thầm lặng hằng năm. Chính những điều cao quý học được từ những người thầy của mình mà tôi chọn nghề giáo viên mầm non. Thương biết mấy “những đôi môi đỏ, những đôi má tròn”

Với chúng ta những người làm nghề giáo có lẽ chưa năm nào được kĩ niệm ngày nhà giáo 20-11 đặc biệt như năm nay, lễ kỷ niệm chỉ nhìn thấy nhau qua những màn hình điện thoại, máy tính. Có chút buồn, có những nỗi nhớ trường, nhớ lớp, nhớ học trò đọng trên khóe mắt các thầy cô, chỉ mong sao dịch covid qua mau để niềm vui hân hoan gặp nhau của thầy trò được kết nối. Mong chờ biết bao ngày gặp lại các con những thiên thần nhỏ của tôi.

20-11 năm nay với tôi thật đặc biệt vì là năm học đầu tiên chuyển về công tác tại “gia đình” trường MN Ánh Dương, ngôi trường MN lớn nhất huyện nhà, Ánh dương như gia đình lớn của mỗi giáo viên chúng tôi. Ở đây có tình cảm chân thành từ những chị, những bạn, những em. Sự yêu thương động viên của Ban Giám hiệu nhà trường. Hòa cùng không khí hân hoan của cả nước hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam trường mầm non Ánh Dương cũng tổ chức buổi lễ ấm cúng để giáo viên họp mặt, trò chuyện, ôn lại những truyền thống ý nghĩa về ngày hội của ngành. Dù là gặp nhau trực tiếp rất hạn chế về số người tham dự, chủ yếu các cô tham dự lễ online nhưng không phải vì thế mà thiếu đi sự long trọng, thiếu đi niềm vui. Sự nhiệt huyết của người hiệu trưởng tận tâm, luôn nỗ lực hết mình vì nhà trường, kết nối tập thể nhà trường có một ngày họp mặt thân mật, yêu thương.

Trong ngày lễ ý nghĩa hôm nay tôi tin rằng trường MN Ánh Dương sẽ là nơi lưu giữ những ký ức trẻ thơ cho bao thế hệ học trò, những tình cảm đong đầy của cô giáo dành cho học sinh và luôn mong muốn ngày được gặp các con gần thêm chút nữa.

Năm học 2021-2022 đã gần nửa chặng đường, cháu chỉ được gặp cô qua các video bài học. Dẫu biết rằng nhiều khó khăn đang đặt nặng trên đôi vai những người làm nghề giáo đặc biệt là những giáo viên mầm non nhưng chúng ta vẫn một lòng đoàn kết, chung tay, chung sức khắc phục mọi khó khăn, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Gia đình Ánh Dương vẫn là lá cờ đầu trong ngành mầm non của huyện Châu Đức, vẫn luôn thành công và tỏa sáng. Đoàn kết, yêu thương, tự tin chiến thắng nhé Ánh Dương thân yêu.

              Công đoàn nhà trường tặng hoa chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

                   

            Chi bộ trường Mầm non Ánh Dương chụp hình kỉ niệm tri ân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Người viết: Giáo viên Lưu Thị Hòa

* BÀI VIẾT CẢM NHẬN CỦA TỔ NHÀ TRẺ

Tháng 11 đã về, tháng của những niềm tri ân, bao nhiêu vương vấn trong tôi ùa về mang theo rất nhiều kỉ niệm và nhiều nuối tiếc cho những thời gian đã qua. Ngày 20/11 năm nay, khi dịch bệnh covid đang trong giai đoạn diễn biến phức tạp, tôi cũng như các đồng nghiệp, đều cùng nhau dự lễ qua Google Meet.  Qua màn hình nhỏ, chúng tôi cùng nhau tri ân ngày Nhà giáo, mà lòng không khỏi bồi hồi khi nghĩ đến đàn em thơ, cái tuổi mầm xanh, cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng, những kỉ niệm buồn, vui, những ngỗ nghịch đáng yêu, những nỗi niềm hạnh phúc của các con. Rồi khi lớn lên, có lẽ những dấu ấn ngày thơ bé sẽ khắc sâu trong tâm trí mỗi các con, sẽ trở thành những hồi ức đẹp không thể nào quên. Tuổi học trò với những mơ mộng, những hoài bão, những ước mơ ấp ủ, những nỗi lo sợ bất chợt xảy ra, bỗng chốc tới và bỗng chốc tan biến. Tất cả đều được vun đắp và nuôi dưỡng dưới mái trường mầm non Ánh Dương thân yêu.

Chiều dần buông, những áng mây vẫn lững lờ trôi nhè nhẹ, những người lái đò vẫn lặng lẽ vượt sóng trùng khơi xanh. Dù không được đến trường nhưng cô và các con vẫn không ngừng học tập, không ngừng gặp gỡ nhau, bằng những video, những cuộc gặp gỡ, trò chuyện qua Google Meet, Zalo. Dù ban đầu có những khó khăn và bỡ ngỡ, nhưng được sự quan tâm của các bậc phụ huynh, cũng như sự nhiệt tình của các thầy cô giáo, chúng ta hãy cùng nhau bước tiếp trên hành trình này nhé.

Những ánh mắt trẻ thơ luôn thôi thúc tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. Dù đôi lúc có áp lực, cũng không thể ngăn cản tôi bước tiếp trên hành trình trồng người. Nụ cười tươi trên môi, cùng giọng nói ấm áp, tôi đến trường với các con trong niềm hạnh phúc. Bởi tôi luôn mong muốn tạo nên không khí thoải mái nhất cho các con được học tập vui chơi. Mong các con cảm thấy thầy cô như người cha, người mẹ thứ hai của mình, có thể giãi bày tâm tư, tình cảm để được giúp đỡ mà không cần lo sợ bất cứ điều gì.

Hôm nay,  hòa chung trong không khí tưng bừng, náo nức của cả nước kỷ niệm 39 năm ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 – 20/11/2021) – ngày tôn vinh những người lái đò thầm lặng, tập thể giáo viên tổ 19 – 36 tháng, cũng như tôi đều xúc động ngậm ngùi tri ân công ơn thầy cô.                  

                               

 

 

Chúng ta hãy luôn ghi nhớ: “Một ngày làm thầycả đời làm cha” để thương yêu và trân trọng người thầy của mình, những người luôn ở bên cạnh dõi theo và nâng đỡ ta từng bước trên đường đời.

Trong hoàn cảnh dịch bệnh Covid đang hoành hành, mỗi người chúng ta hãy cùng nhau chung tay thực hiện tốt 5K theo khuyến cáo của bộ Y tế, cùng nhau tăng cường sức khỏe đẩy lùi dịch bệnh để sớm ngày được quây quần cùng nhau dưới mái trường thân yêu này.

Người viết: Giáo viên Đặng Thị Ánh Tuyết 

* BÀI VIẾT CẢM NHẬN CỦA TỔ LÁ

" Có một nghề bụi phấn dính đầy tay

Người ta bảo là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây trên đất

Lại nở cho đời những đóa hoa thơm"

Trong mỗi chúng ta ai cũng có những phút bồi hồi xúc động khi nhớ về kỉ niệm xưa, nhớ về một thời cắp sách đến trường… Bao kí ức còn đọng lại về thầy cô, về mái trường và bạn bè thân yêu, bản thân tôi cũng vậy! Mới đó mà đã hơn 20 năm trôi qua rồi…

Hôm nay tôi đã trưởng thành, đã là một cô giáo của các em học sinh yêu quý, có thể góp sức mình vào sự nghiệp trồng người. Và có được như ngày hôm nay tôi luôn không quên công ơn dìu dắt của thầy cô – những con người ngày đêm tần tảo “lái đò”.

                  

 Công đoàn nhà trường tặng hoa chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

Với mỗi thế hệ học trò, có lẽ mái trường chính là nơi ghi dấu một thời tuổi trẻ sôi nổi, bồng bột đầy hăm hở với bao yêu thương, khát vọng. Nó ôm ấp biết bao nhiêu kỷ niệm về tình thầy cô, tình bạn. Nó chắp cánh cho những ước mơ của ta bay đến chân trời trí tuệ. Nó cùng ta bơi đến vùng biển của những ước mơ. Nó đưa ta đến với vùng đất của những hoài bão. dưới mái trường thân yêu, ta luôn có thầy cô – người không quản ngại gian khó mà luôn song hành cùng ta trong hành trình đi tìm tri thức.

Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm người thầy, người cô dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn biết bao nhiêu người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không còn là đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ấp ủ của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi mãi không quên. Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của thầy cô dành cho tất cả học sinh của mình - những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của cuộc đời.

Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: "Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý". Cao quý ở sự tần tảo, cao quý bởi lòng tận tâm và cao quý bởi trái tim tận tụy mà nhờ đó biết bao thế hệ học trò đã có cơ hội chạm tới vùng tri thức. Câu nói ấy của Cố Thủ tướng như đánh thức tâm hồn tôi, cho tôi thêm năng lượng và lòng nhiệt huyết để tôi có thể nối tiếp sự nghiệp trồng người này.

Tôi đã chọn nghề giáo viên, nghề dạy học, nghề của những người lái đò âm thầm, lặng lẽ chở những thế hệ học trò cập bến tri thức. Bác Hồ đã khẳng định: “Không có thầy giáo thì không có giáo dục. Nhiệm vụ của thầy cô giáo là rất quan trọng và rất vẻ vang”, những lời ấy đã động viên tôi vững bước đi tiếp trong sự nghiệp “trồng người”, tiếp tục công việc đầy cao cả ươm mầm xanh cho đất nước.

Tôi cũng hiểu rằng, nhiệm vụ của nhà giáo là vô cùng nặng nề nhưng cũng hết sức vẻ vang. Dẫu biết rằng vẫn còn thách thức đang đặt ra cho các nhà giáo chúng tôi, đặt biệt là đứng trước yêu cầu "Đổi mới căn bản toàn diện nền giáo dục, nâng cao chất lượng dạy học". Mỗi cô giáo - nơi chúng tôi đang công tác tại trường luôn ý thức được trách nhiệm của mình là tiếp tục bồi dưỡng nâng cao năng lực chuyên môn nghiệp vụ, khắc phục những khó khăn bằng sức lực, trí tuệ và lòng yêu nghề để luôn phấn đấu hoàn thành thật tốt trách nhiệm, đưa nhà trường đi lên trở thành trường điểm của huyện đạt chất lượng cao.

Trường Mầm non Ánh Dương thật sự là tổ ấm thứ 2 của tôi. Bởi nơi đây có các cô, các chị, các bạn đồng nghiệp của tôi vẫn đang từng ngày, từng ngày miệt mài, say sưa, nhiệt huyết tiếp tục ươm mầm cho sự nghiệp "Trồng người". Và cũng bởi nơi đâ, tôi thấy ấm lòng hơn khi nhìn những ánh mắt biết nói của học trò, những nụ cười thân thương của các em làm tôi quên đi bao mệt mỏi của bộn bề công việc, những lo toan trong cuộc sống hàng ngày. Chính các em, những mầm non tương lai của đất nước, đã thôi thúc tôi tiếp tục phấn đấu, vượt mọi khó khăn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Tôi như được tiếp thêm sức sống, lòng nhiệt huyết để yêu trường, yêu lớp nhiều hơn, cố gắng hơn để được là một nấc thang trong bước đường đi tới vinh quang của các em. Thầy cô không thể nào dạy tốt được khi không có sự hỗ trợ hợp tác tốt từ phía học sinh, chính các con là nguồn cảm hứng, là động lực đến trường để thực hiện công tác của người thầy, là nguồn sức mạnh để chúng tôi dành trọn tâm huyết với nghề. Và nghề giáo viên này đã đem đến cho chúng tôi thật nhiều nụ cười ánh mắt trẻ thơ mà không dễ gì tìm thấy ở một nghề nào khác.

Tôi luôn dặn lòng mình là sẽ cố gắng nhiều hơn nữa trong sự nghiệp của mình, tiếp tục giữ vững và phát huy truyền thống tốt đẹp của người lái đò, giáo dục thế hệ trẻ mầm non trở thành những người con ngoan, trò giỏi, những công dân có ích cho xã hội.

Là giáo viên trẻ nhưng tôi cũng như tất cả những người làm giáo viên đều thực sự xúc động trước những nghĩa cử, những ân tình mà toàn xã hội vốn có truyền thống "tôn sư trọng đạo" đã và đang dành cho những người Thầy Cô. Cảm ơn dân tộc Việt Nam từ ngàn đời đã dành tình cảm ưu ái nhất, trân trọng nhất cho nhà giáo chúng tôi một ngày 20-11 tri ân thầy cô.

Trước tình hình diễn biến phức tạp của dịch bệnh, tất cả đều phải thực hiện nghiêm các giải pháp phòng chống dịch covid-19 nên năm nay lễ 20-11 không được diễn ra một cách long trọng như mọi năm, không hoa, không học trò. Nhưng không vì thế mà lùi bước, bằng hình thức trực tuyến, tập thể trường Mầm non Ánh Dương chúng tôi cùng nhau tri ân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

Trường Mần non Ánh Dương tham dự lễ tri ân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Ước mong cho thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng cùng nhau đoàn kết, chung tay đẩy lùi covid, chung tay xóa bỏ dịch bệnh và trở lại nhịp sống như trước kia. Thiết lập trạng thái bình thường mới để trẻ em được đến trường, mỗi giáo viên cũng như tất cả mọi người an tâm làm việc và tiếp tục cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người./.

Người viết: Giáo viên Trần Thị Mỹ Linh 


Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết